Truyện sex CẤP 3: Bà giám đốc đa tình | HẾT

PHẦN TRƯỚC…

PHẦN 17

Phượng nằm rạp xuống áp sát vào người Hoàng để cảm nhận một cách trọn vẹn nhất cảm giác ẩm ướt khoan khoái Hoàng đem lại cho nàng bên trong lồn, Phượng tự cắn vào môi mình đến bật máu trong lúc hành dâm để ngăn cản những tiếng kêu rên khoái cảm mà nàng không thể nào cưỡng lại được. Những giọt nước mắt khi nãy chưa kịp khô thì những dòng mới lại chảy lăn tăn trên gò má. Hoàng nhẹ nhàng đẩy Phượng ra khỏi bụng hắn, dương vật đã tuột khỏi cái lỗ thiên đường của Phượng từ nãy:

– Điều gì làm cho em buồn như thế, nói cho anh biết đi. Đừng cố giấu trong lòng em sẽ cảm thấy nặng nề lắm đó. Anh ở đây bên em là để chia sẻ vui buồn cùng em cơ mà. Nào nói cho anh nghe đi.

Phượng ngập ngừng, những dòng lệ trên má rõ ràng là đang chảy nhanh hơn. Dường như Phượng chỉ muốn ôm chặt lấy Hoàng, muốn nép vào bờ vai lực lưỡng của hắn mà khóc thật to nhưng cố kìm nén:

– Em sẽ nói với anh nhưng không phải ngay lúc này. Đừng bắt em đau khổ hơn nữa có được không anh. Em chỉ xin anh đêm nay đừng bắt em nói gì cả. Làm tình với em đi anh, em chỉ muốn được yêu anh trọn vẹn đêm nay thôi có được không anh.

Hoàng không nói gì thêm, giờ hắn hiểu đêm nay Phượng cần sự im lặng, cần cảm giác được yêu thương còn mãnh liệt hơn cảm giác nhục dục tầm thường hàng ngày. Hắn đạt bà ta ngửa ra giường một cách nhẹ nhàng và cẩn thận như thể trên tay hắn là một bông hoa mỏng manh và dễ vỡ. Thân thể trần truồng trắng ngần mà hắn đã quen thuộc tới mức thuộc lòng từng đường cong, từng vết thẹo giờ lại run lên bần bật trước những cử chỉ điêu luyện của hắn. Hoàng không hiểu gì thêm mà chỉ muốn làm hết sức để cho Phượng cảm thấy thỏa mãn.

Giữa hắn và người đàn bà đáng tuổi mẹ hắn này, tuyệt đối không có tình yêu, hay nói đúng hơn thì chỉ có tình cảm đơn phương mà hắn nhận từ người đàn bà ấy. Nhưng hắn vẫn có tình cảm dành cho Phượng, một thứ tình cảm thật đặc biệt mà hắn chợt nhận ra. Sau mỗi đêm hành lạc với Phượng Hoàng lại thấy mình gắn bó hơn với người đàn bà ấy, khoảng cách giữa hai người được thu hẹp lại. Hoàng dần nhận ra Phượng cũng cô đơn và cũng cần có một gia đình đúng nghĩa của nó như biết bao người đàn bà khác, và hắn có trách nhiệm ở bên để an ủi Phượng.

Hắn không còn làm tình một cách miễn cưỡng mà thực sự đã hòa cùng nhịp đập trái tim với Phượng mỗi khi cả hai ân ái. Chính vài thế đêm nay hắn càng làm tình một cách nhẹ nhàng và dịu dàng hơn với Phượng bởi hắn linh cảm thấy trái tim người đàn bà trần truồng đang nằm bên dưới thân thể hắn đang phải chịu một sự tổn thương và tan vỡ to lớn không gì bù đắp.

Hắn hôn nhẹ lên mi mắt long lanh của Phượng trong khi bên dưới xuất tinh vào lồn lần thứ hai, hắn không thể cưỡng lại một tiếng thở dài khoan khoái trong lúc nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ của Phượng. Phượng cố kìm nhưng không thể chống lại sự hạnh phúc tột cùng của một người đàn bà được yêu, nàng đầu hàng.

Hoàng xuất tinh xong thì thấy vui hơn một chút khi nghe được tiếng rên rỉ ấy, dù sao đó cũng là lần đầu Phượng thốt ra một lời, dù là vô nghĩa. Nhưng Phượng vừa rên rỉ xong thì đã lăn ra bên cạnh hắn, nước mắt chảy ngày một nhiều và cho đến lúc mọi đau đớn không thể kìm lại được, nó như một cơn lũ cuốn phăng bờ đê cuối cùng và cuộn chảy dữ dội. Phượng trần truồng, áp thân thể vẫn còn đượm mùi ái ân, mùi tinh dịch nồng nàn của Hoàng vào người hắn rồi oà khóc nức nở như một đứa trẻ:

– Em sắp phải xa anh rồi Hoàng ơi…

Hoàng không còn tin vào tai mình, vào lời nói của Phượng mà hắn vừa nghe thấy. Tiếng khóc nức nở của Phượng bỗng chốc làm cho trái tim Hoàng bỗng như vỡ tan vì một niềm thương cảm mà ngay bản thân hắn không thể nào lý giải nổi. Hắn lắp bắp như bản năng, câu nói ấy hắn thốt ra không phải vì tình yêu mà vì một tình cảm nào đó mà hắn cũng không thể đặt tên cho tình cảm ấy.

– Không, em sẽ không xa anh, anh sẽ không để em xa anh.

Hoàng siết chặt lấy Phượng để chứng minh cho lời hắn vừa nói mặc cho trong lòng hắn Phượng vẫn thút thít không ngừng.

– Em phải xa anh rồi. Em không muốn đâu Hoàng ơi, em không muốn xa anh một giây một phút nhưng em sắp phải xa anh mãi mãi rồi.

… Bạn đang đọc truyện Bà giám đốc đa tình tại nguồn: http://truyenheo.org/ba-giam-doc-da-tinh-full/

Hoàng nghe những tiếng khóc của Phượng kề bên tai mình mà vẫn không thể tin đó là sự thực. Điều đó đến một cách quá đỗi đột ngột và ngay bản thân Hoàng cũng chưa thể hiểu rõ được bất kỳ lý do nào dẫn đến điều đó. Thời gian qua Hoàng ở bên Phượng hoàn toàn không phải vì tình yêu mà là vì một sự giao kèo tồn tại giữa hai người, có thể gọi đó là một sự đổi chác cũng không sai. Nhưng điều đó không có nghĩa là giữa hai con người cách biệt rất xa về tính cách tuổi tác và địa vị này lại không thể nảy sinh một tình cảm chân thành.

Bấy lâu nay lúc nào Hoàng cũng tự nhủ với bản thân mình rằng hắn đến bên Phượng đơn thuần chỉ vì Chi – người hắn dành trọn tình yêu cháy bỏng. Thế nhưng thực ra chẳng biết tự lúc nào hắn đã tìm thấy ở bản thân mình sự cảm thông và chia sẻ, một thứ tình cảm rất chân thành và trong sáng hoàn toàn trái ngược hẳn với những gì dâm ô đồi bại mà hắn và Phượng vẫn thường làm cùng nhau. Đến giờ phút này khi nghe Phượng nói sắp phải chia tay, Hoàng mới dám thật lòng bày tỏ cùng Phượng những tình cảm của hắn, không phải là tình yêu hay tình bạn mà có lẽ là tình cảm giữa hai con người cùng cảnh cô đơn quạnh quẽ tìm tới nhau một cách bản năng tự nhiên.

Phượng vẫn vùi đầu vào ngực hắn khóc rưng rức, mặc cho những dòng tinh khí của Hoàng vẫn chảy ra rót rét phía bên dưới cửa mình. Cả Phượng và hắn, không ai còn có tâm trạng để lau rửa những thứ nước bầy hầy phía bên dưới, kết quả của một cuộc làm tình đau đớn và đẫm nước mắt chia ly. Hoàng lấy tay xoa xoa những đám nước trên bụng và dưới háng của Phượng để cho nàng khỏi cảm thấy dính bết bẩn thỉu nhưng cũng chỉ qua loa vì mọi tâm trí của hắn đang đặt vào những giọt nước mắt lăn tăn trên khuôn mặt mà giờ với Hoàng bỗng trở nên hết sức thân thương.

Hắn bỗng thấy lúng túng khi lắng nghe những lời nói nức nở nhiều lúc ngắt quãng không thành tiếng của Phượng, hắn nghe mà vẫn chưa thể tin được rằng hắn sắp phải rời xa người phụ nữ này. Hoàng siết chặt hơn Phượng vào lòng để cho hai thân thể trần truồng áp sát vào nhau hơn nữa…

Đứa con gái riêng của Phượng hiện đang sống tại Pháp bị phát hiện mắc một căn bệnh lạ về não, Phượng nhận được tin đã vội tức tốc liên hệ sang bên đó. Ngay sau khi phát hiện thì người ta đã tiến hành phẫu thuật ngay lập tức, tính mạng không còn bị đe dọa song có lẽ cô gái sẽ bị mù suốt đời vì một số dây thần kinh đã bị tổn thương. Phượng có hai đứa con riêng, đứa con gái mắc bệnh là đứa út, năm nay mới có mười chín tuổi. Chẳng còn cách nào khác Phượng đã quyết định bán lại toàn bộ công ty rồi chuyển sang sống tại Pháp để chăm sóc cho đứa con.

Nước mắt không thể nào ngừng chảy, đôi môi vốn đầy quyến rũ của Phượng giờ run rẩy và tái nhợt, Hoàng bỗng cảm thấy mình trước giờ vẫn chưa hiểu hết người đàn bà mà cả năm qua không ngày nào là mình không cùng làm tình, chung chăn sẻ gối. Hoàng không thể ngờ tình mẫu tử ở con người mà hắn luôn cho là vô cùng dâm đãng và vô cảm này lại mãnh liệt đến thế:

– Em không muốn xa anh nhưng không thể nào bỏ mặc đứa con mình rứt ruột đẻ ra trong hoàn cảnh như vậy được. Trước giờ con bé và anh trai luôn cho em là một người mẹ tồi, cũng đúng thôi vì em chưa bao giờ là người mẹ biết chia sẻ với chúng. Bây giờ là lúc hai đứa nó cần em nhất, em không thể…

Giọng nói đứt quãng vì những tiếng nấc đau đớn nghẹn ngào.

– Em không thể tưởng tượng con bé sẽ sống thế nào nếu cả quãng đời còn lại không được nhìn thấy ánh sáng nữa, nó mới chỉ có mười chín hai mươi, cuộc sống mới chỉ bắt đầu thôi mà.

Hoàng chỉ còn biết an ủi Phượng bằng những cái vuốt ve trìu mến như để xoa dịu đi những đau đớn trong lòng Phượng:

– Em làm vậy là đúng, anh tin cô bé sẽ hiểu được tình cảm của em. Nếu em muốn thì anh sẽ đi cùng em sang bên đó, có được không.

Đột nhiên hắn thấy những giọt lệ ngừng chảy trên khuôn mặt của Phượng, nàng quay lại phía hắn nở nụ cười hiền từ và thánh thiện, một nụ cười thực sự của một người đàn bà nhân hậu.

– Không được đâu, thời gian qua em biết là mình đã quá ích kỷ chỉ chăm chăm giữ anh ở bên. Em biết anh không yêu em nhưng em…
– Không anh yêu em, anh nói rồi mà, tuổi tác không quan trọng, anh lúc đầu thì… nhưng giờ anh mới nhận ra là anh yêu em, anh không muốn sống thiếu em Phượng à.
– Anh đừng ngắt lời cứ để em nói hết đã. Anh không thể yêu em được, anh không thể nào sống mãi bên cạnh một bà già như em, anh cần một cuộc sống khác với thế này. Em biết anh còn yêu Chi, anh làm tất cả những chuyện này đều vì cô ấy, em hiểu hết chứ. Em có thể chiếm đoạt trọn vẹn thể xác của anh nhưng trái tim của anh thì luôn luôn ở bên cạnh cô ấy.

Hoàng không thể nói gì, sự im lặng của hắn cũng đồng nghĩa với việc Hoàng chẳng thể phủ nhận sự thật mà Phượng đang nói tới.

– Anh không thể đi cùng với em được, anh còn có việc phải làm ở đây.

Phượng ngập ngừng một chút, có lẽ trong thâm tâm nàng đang phải đấu tranh rất dữ dội xem liệu có nên nói cho Hoàng biết điều này hay không.

– Chi đang bị người ta đưa vào bẫy anh có biết không, thời gian gần đây công ty của cô ấy làm ăn ngày càng thua lỗ. Công ty của cô ấy đang có gián điệp bên trong, rất nhiều thông tin nội bộ đã bị nội giác tiết lộ ra ngoài nên mọi chiến lược đều bị các công ty khác nắm bắt hết từ trước rồi.
– Nội gián?

Hoàng há hốc miệng ngạc nhiên, đêm nay Phượng khiến cho gã đi từ bất ngờ này đến hoảng hốt khác.

– Đúng vậy, anh chàng trợ lý mới của Chi chính là gián điệp tiết lộ thông tin tuyệt mật của công ty ra bên ngoài. Em cũng mới chỉ biết chuyện này hôm qua. Hôm qua em bán số cổ phần của em ở công ty thì tay giám đốc có quen biết với em mới buột miệng nói ra chuyện này. Hắn đã trả một khoản tiền rất lớn cho tay trợ lý của cô Chi để gã làm tay trong cho hắn. Anh phải báo cho cô ấy biết chuyện này, nếu không chẳng sớm thì muộn cũng bị khuynh gia bại sản đó.
– Nhưng giữa anh và cô ấy đâu có còn quan hệ gì đâu, anh chẳng thể đến gặp cô ấy mà tự dưng nói ra việc này được. Hơn nữa anh làm gì có bằng chứng về chuyện này.
– Hoàng, anh nghe em nói đây này. Em là một người phụ nữ và em hiểu Chi đang nghĩ gì, cô ấy yêu anh và anh cũng yêu cô ấy. Nếu không phải vì em ích kỷ thì có lẽ giờ này hai người đã hạnh phúc bên nhau rồi. Em rất hối hận nhưng mong anh hiểu cho em yêu anh đến nhường nào. Anh phải gạt bỏ những cái trò hờn dỗi trẻ con vậy đi. Đây là cơ hội để anh đến với người ta đấy. Còn chuyện bằng chứng thì em có giúp anh rồi, em để hết tài liệu trong chiếc cặp màu xanh dưới ngăn kéo bàn làm việc, mai anh qua công ty tìm sẽ thấy.
– Nhưng anh…
– Đừng nói gì nữa được không, ngày mai em sẽ phải bay chuyến bay sớm rồi, mình không còn nhiều thời gian bên nhau nữa đâu. Em muốn thức trọn đêm nay cùng với anh có được không? Anh có còn đủ sức để làm tình cùng với em thêm một lần nữa không.

Hoàng gật đầu im lặng, hắn thầm biết ơn người phụ nữ này đã lo toan cho hắn quá đỗi cẩn thận và đã dành cho hắn một thứ tình yêu tuyệt vời mà không phải dễ dàng tìm thấy trong cuộc sống ngày hôm nay. Hoàng hiểu rằng điều có ý nghĩa nhất trong phút giây chia tay này mà hắn có thể làm với Phượng là địt nàng một cách say mê và nhiệt thành hết mức có thể.

Lần này Phượng mới thực sự trở lại là nàng, say mê đi tìm thú vui hoan lạc, không ngại ngần hiến dâng cho Hoàng mọi kinh nghiệm hương đời của mình cũng như nhận lại những khoái cảm hắn mang lại cho mình. Phượng như muốn dành trọn cho Hoàng những gì tuyệt vời nhất mà ái ân có thể mang lại, những bộ phận sinh dục giờ đã không còn làm nhiệm vụ sinh sản duy trì nòi giống như mọi khi mà nó như trở thành công cụ để hai con người nói với nhau những lời chia tay. Hoàng không chỉ làm tình với Phượng thêm một lần nữa như nàng mong muốn mà hắn liên tục giao hoan với người đàn bà ấy cho đến khi trời sáng rõ.

Cả đêm hôm ấy hắn và Phượng làm tình với nhau suốt từ nửa đêm cho tới tận sáu giờ sáng mới chịu rời khỏi chiếc giường hạnh phúc vì Phượng sẽ bay chuyến bay lúc tám giờ. Cả hai tranh thủ vừa ăn sáng lại vừa làm tình với nhau thêm một lần nữa ngay ở tại bàn ăn, họ như muốn níu kéo những phút giây hạnh phúc còn lại, những phút giây mà chắc chắn với cả hai sẽ chẳng thể nào quay trở lại.

Phượng lại khóc trong lần làm tình ấy, không phải là những giọt nước mắt chia ly đau đớn như đêm qua mà là những giọt nước mắt hạnh phúc của một người đàn bà được yêu và được chia sẻ. Phượng đã không còn cảm thấy mình lẻ loi hay cô đơn nữa, những pha làm tình đụ đéo giờ với nàng không còn là để kiếm tìm những niềm hạnh phúc xác thịt tầm thường mà giờ nàng làm tình vì nàng cảm thấy mình yêu và được yêu.

Trước khi tắm rửa để đi ra sân bay Phượng còn không quên trêu đùa châm chọc Hoàng để cùng xua đi không khí chia phôi nặng nề xung quanh, Hoàng vui khi lại được nghe giọng nói thực ra rất nhí nhảnh của người đàn bà đã bốn mươi. Chưa bao giờ Hoàng nghĩ lúc chia tay hắn lại nặng tình cảm đến thế, trước đã có lúc hắn từng nghĩ thời điểm hắn thoát ra khỏi nanh vuốt của Phượng cũng tức là hắn thoát ra khỏi địa ngục, vậy mà…

Phượng nhoẻn miệng cười với hắn, nụ cười đưa tình say đắm quen thuộc.

– Nào, thôi anh quay ra đây để em lau cho nào, có khi đây là lần cuối cùng em được làm việc này cho anh đấy.

Phượng làm một động tác quen thuộc, nàng lấy khăn lau hạ bộ của Hoàng rồi không quên nâng niu khúc thịt đã bao lần đưa nàng lên tới tận cùng đỉnh sung sướng. Phượng lau xong thì cũng không quên lau cửa mình nàng, Phượng quấn lấy chiếc khăn mặt vào hai đầu ngón tay rồi đút vào sâu bên trong lồn ngoáy mạnh để chỗ tinh khí còn sót lại chảy hết ra ngoài.

Phượng không phải là người cẩn thận trong chuyện lau rửa sau khi làm tình, thậm chí nhiều lúc nàng còn cứ để nguyên cả cái nước ấy của Hoàng be bét khắp người mà đi ngủ nhưng hôm nay nàng phải làm vệ sinh lỗ lồn thật sạch sẽ, trước mắt còn cả chuyến bay dài đằng đẵng hàng chục tiếng đồng hồ đang chờ đợi nàng.

Hoàng đưa Phượng ra sân bay, chuyến bay bị trễ giờ một tiếng vì thế khi đến sân bay Phượng không muốn làm thủ tục hộ chiếu và vào phòng chờ ngay. Phượng muốn tận dụng thời gian vài chục phút còn lai để ở bên Hoàng cho trọn vẹn. Hoàng cũng muốn điều đó, mới có sáng sớm hơn nữa lại vừa trải qua một đêm không ngủ nhưng hắn vẫn dặn người lái xe ở lại trông hành lý cong hắn thì kéo tuột Phượng vào nhà vệ sinh ở sân ga để địt nàng thêm một lần cuối cùng trước khi Phượng đi.

Vì là nhà vệ sinh dành cho nữ nên khi Hoàng kéo tay Phượng bước vào thì hắn hơi ngại. May là sáng sớm nên chưa có ai vào, hắn kéo Phượng vào trong một ô rồi khóa cửa lại. Cả hai chẳng buồn cởi quần hay áo mà vẫn nguyên y phục trên người chỉ cởi đồ lót ra mà đụ. Chưa bao giờ cả hai làm tình theo cái kiểu chụp giật như vầy nên vô cùng thích thú, có điều cả hai đều cố không đi đến tới hạn cực khoái vì muốn kéo dài những phút giây này ra mãi mãi.

Hoàng cũng không muốn xuất tinh mặc dù sớm muộn việc ấy cũng phải tới, những giọt tinh ấm nóng rót rồn rột vào lồn Phượng, trong lúc Hoàng phải lấy tay bịt miệng lại không cho Phượng rên rỉ hay la hét, bên cạnh đã có một số phụ nữ khác vào đi vệ sinh. Trước khi mở cửa đi ra, Hoàng cởi sợi chỉ trên tay rồi buộc vật thiêng may mắn ấy của gã vào cổ tay Phượng:

– Hy vọng sợi chỉ này sẽ đem lại cho em may mắn giống như cho anh, và để em mãi nhớ về anh…
– Vâng…

Phượng khóc thút thít trong lúc dúi vào tay Hoàng cái quần lót nàng vừa mặc giờ đã vo viên lại thành một đống nhỏ.

– Để anh mãi nhớ về em, Phượng giằng tay ra khỏi Hoàng rồi vùng chạy về phía phòng đợi.

Phượng không ngoái đầu lại, nàng sợ mình sẽ không thể kìm lòng lại được khi trông thấy Hoàng hướng mắt theo nàng cho tới khi hình bóng của Phượng dần mất hút giữa đám đông. Mọi tâm sự chất ngất có lẽ Phượng đã gửi gắm trong chiếc quần lót màu đen nàng để lại trong tay Hoàng, nó như một vật mà chỉ khi yêu thương lắm lắm, người đàn bà mới dám mặt dày mày dạn trao gửi cho người đàn ông ở lại. Nó như một sự nhắc nhở cho Hoàng về những đêm làm tình không ngủ bên Phượng, về việc người đàn bà ấy đã đem lại cho hắn bao nhiêu là sung sướng đế vương.

PHẦN 18

Hoàng nhìn theo chiếc máy bay của hãng Air France chở Phượng cho tới khi nó chỉ còn lại là một chấm nhỏ bé xíu màu đen trên bầu trời Sài Gòn mùa thu xanh thẳm thì mới quay trở lại. Hắn không quên được việc khi hắn làm tình với Phượng trong phòng vệ sinh ở sân bay, lúc mặc lại quần áo thì Phượng vẫn không quên dặn dò hắn phải quan tâm đến Chi.

Khi chia tay, có lẽ Phượng đã dồn toàn bộ tình yêu dành cho Hoàng vào việc ấy, Phượng muốn cho người đàn ông của đời mình được hạnh phúc viên mãn bên người yêu. Người đàn bà trước giờ luôn bị coi là độc địa như rắn rết giờ Hoàng mới thấy là cao thượng biết chừng nào. Hắn quyết không thể nào dối lòng thêm nữa, làm như vậy không chỉ là hắn tiếp tục lừa dối chính mình mà còn là phụ lại với tấm lòng của Phượng dành cho hắn.

Cầm tập tài liệu Phượng để lại trên tay, Hoàng không hề ngập ngừng khi nhấc máy gọi cho Chi, nàng đang bị gã trai mà nàng nhiều lần chung đụng thân xác lừa dối đến mức trắng trợn và đê tiện. Số điện thoại đã rất lâu hắn không gọi nhưng hắn vẫn nhớ như in trong đầu. Giọng nói ngọt ngào của nàng vang lên ở đầu dây bên kia, hắn cất tiếng trước:

– A lô, Chi đó à. Tôi là Hoàng đây, tôi có việc rất quan trọng muốn gặp Chi một lúc, không biết Chi có được không?

Ngồi từ xa Hoàng cũng có thể nhận ra Chi, vẫn dáng đi mà Hoàng vẫn giữ trong đầu óc của hắn, những bước chân nhẹ nhàng và nhanh nhẹn tựa như một cô diễn viên múa đang trên sân khấu. Nàng vẫn không có chút gì thay đổi suốt thời gian qua, vẫn mái tóc dài óng ả xõa xuống bờ vai trắng ngần tròn lẳn gợi cảm, chiếc váy dài tới đầu gối ôm lấy những đường cong tuyệt mỹ, đôi mắt đen huyền mở to như một thiên thần.

Thời gian trôi qua vùn vụt, đứng đối diện với Chi mà Hoàng có cảm giác tất cả mọi thứ đều như mới xảy ra ngày hôm qua. Hắn như cảm nhận được nguyên vẹn tất cả mọi cảm xúc mà Chi mang lại cho gã, cảm giác xấu hổ khi lần đầu hắn gặp gỡ nàng trong trạng thái không có một mảnh vải nào trên người, cảm giác hân hoan sung sướng lúc nàng và hắn ôm chầm lấy nhau khi công ty của nàng lần đầu thành công, cảm giác bồi hồi khi hắn nhận từ tay nàng gói đồ ăn tối lúc hắn và nàng phải làm việc tới tận đêm khuya. Tất cả những điều đó chợt sống lại trong hắn để cho hắn nhận ra mình yêu Chi, nhớ nàng và cần nàng mãnh liệt tới chừng nào.

Vẫn những gì ở nàng mà hắn từng tưởng tượng ra, chỉ trừ một thứ. Nàng không đến với Hoàng bằng một nụ cười như hắn vẫn mong đợi, thay vào đó là một khuôn mặt nghiêm nghị, nếu không nói là thờ ơ. Hoàng cười gượng gạo và ngập ngừng mời nàng ngồi xuống, hắn và nàng chào hỏi một vài câu hỏi thăm xã giao. Hoàng thực sự cảm thấy ngỡ ngàng và bất ngờ trước thái độ ấy của Chi, có lẽ hắn không đón chờ một sự lạnh nhạt đến vậy ở nàng.

Hắn đưa cho nàng quyển thực đơn, Chi chưa gọi mà hắn đã đoán được nàng sẽ gọi gì, hắn mỉm cười sung sướng vì mình còn nhớ được chính xác những món mà Chi yêu thích ngày xưa. Hắn cũng vui vì nàng gọi những món ấy, điều đó rất có ý nghĩa với hắn, có nghĩa là nàng vẫn như ngày xưa và chưa có gì thay đổi.

Chi không thể tin nổi vào những gì Hoàng nói, nàng không thể nào tin nổi việc mình bị qua mặt trắng trợn đến vậy. Quả thực là thời gian qua nàng cũng hơi thấy ngờ ngợ vì những kế hoạch kinh doanh của công ty nàng luôn bị thất bại vì chậm chân hơn các đối thủ cạnh tranh khác, một số hợp đồng nhận thầu của công ty tưởng đã cầm chắc trong tay vậy mà cũng để tuột mất.

Nhưng những gì mà Hoàng đang nói khiến nàng không thể nào có thể chấp nhận được, nàng đã rất tin tưởng Dũng – trợ lý mới của nàng, tin tưởng hắn giống như nàng đã từng tin tưởng Hoàng ngày xưa. Một người phụ nữ khi đã đặt trọn niềm tin vào một người đàn ông thì không bao giờ nghi ngờ anh ta, nàng cũng vậy, nếu không muốn nói là nàng còn làm với Dũng những việc còn ghê gớm hơn khi xưa với Hoàng nhiều.

Nàng chưa từng bao giờ lên giường, chưa bao giờ cởi truồng trước mặt Hoàng nhưng nàng đã làm những việc ấy với Dũng, thậm chí làm với anh ta cái chuyện xấu xa ấy rất nhiều, rất nhiều lần, nhiều đến mức ngay bản thân nàng cũng chẳng thể nào nhớ nổi mình đã làm tình với Dũng bao nhiêu lần, đã ngủ lại nhà anh ta bao nhiêu đêm, đã bao nhiêu lần bị anh ta đánh thức vì anh ta đòi hỏi chuyện ấy vào lúc sáng sớm khi nàng còn ngái ngủ.

Chi bàng hoàng bởi những gì Hoàng nói với nàng sao quá phũ phàng, không, nàng không thể tin những gì anh ta nói. Người đàn ông đang ngồi trước mặt nàng – nàng tuyệt đối không yêu anh ta, nàng căm ghét anh ta vì anh ta đã bỏ nàng mà đi trong chính lúc nàng cần tới anh ta nhất. Giờ anh ta lại quay trở lại để nói xấu người đàn ông đang ngày đêm chăm sóc lo lắng từng li từng tí cho nàng. Nàng không muốn tin vào anh ta, nhưng không hiểu sao bản năng của nàng lại khuyên Chi những gì anh ta nói với nàng hoàn toàn là sự thật.

Mặt đất dưới đôi chân của Chi như mềm nhũn ra bởi sức nặng tinh thần mà nàng đang phải chịu đựng. Đáng lý ra nàng phải vui mới đúng, đã quá lâu rồi nàng chờ đợi cái ngày hôm nay, cái ngày mà Hoàng tìm trở về với nàng. Hoàng vẫn thế, vẫn phong trần, vẫn bụi bặm như ngày xưa, có điều trong mắt gã Chi đã không thể đọc được vẻ bất cần bướng bỉnh nữa mà thay vào đó là một sự nghiêm nghị đến kỳ lạ. Nàng ghét hắn, Hoàng chẳng mang lại cho nàng bất kỳ điều gì tốt đẹp cả, đúng vào lúc nàng đang tràn trề nhựa sống, nàng đang được yêu và… sắp yêu một người đàn ông khác thì hắn lại tìm về với nàng.

Chi quá mâu thuẫn, đến mức nàng cầm tập tài liệu Hoàng đưa trên tay đọc một lúc lâu trước khi hất tung cả đống giấy tờ vào mặt gã, người đàn ông mà nàng yêu nhất trên cõi đời này, còn hơn cả người chồng quá cố, Chi vùng chạy ra ngoài, nàng như đui mù trước xung quanh nơi rất nhiều những người khách khác đang đổ dồn nhìn về phía nàng và Hoàng.

Hắn ngồi chết lặng, thực ra thì Hoàng đã lường trước được điều này và phản ứng bộp chộp đó của Chi. Nàng qua tổn thương và trái tim yếu mềm không thể chịu nổi một cú sốc như vậy. Hắn lầm lũi thu nhặt đống giấy tờ mà Chi vứt lăn lóc trên sàn và trên bàn ăn, hắn hiểu nàng cần thời gian để chấp nhận sự thực mà nàng vừa được biết. Hoàng linh cảm thấy giữa nàng và gã trợ lý mới có gì đó không bình thường, có lẽ mối quan hệ giữa hai người bọn họ theo như lời của Phượng là đã vượt quá mọi giới hạn. Hắn không ghen, mà cũng chẳng có quyền gì để ghen nhưng sao hắn vẫn thấy cay đắng, cho cả hắn và Chi.

Chi bảo người tài xế lái xe taxi chở nàng về thẳng công ty, giờ này vẫn đàn là giờ làm việc, nàng muốn hỏi Dũng cho ra lẽ mọi chuyện. Nàng không muốn những gì Hoàng vừa nói với nàng là sự thật chút nào nhưng những chứng từ khi nãy nàng vừa xem là không thể phủ nhận. Chẳng lẽ nàng lại lầm lẫn một lần nữa hay sao, mọi thứ giữa nàng và Dũng xảy ra quá nhanh, nàng coi anh ta như một người thay thế Hoàng trọn trái tim mình.

Chính vì thế mà thực sự nàng chưa hiểu rõ anh ta, tính cách của anh ta nhiều lúc nàng cũng chưa biết rõ. Đến giờ nghe những gì Hoàng vừa nói Chi mới thấy giật mình. Nàng tự trách mình sao quá nông nổi bồng bột vội vã trao gửi tất cả những gì nàng có cho một người đàn ông mà những gì nàng biết về anh ta gần như mới chỉ là bắt đầu. Chi cũng chẳng thể hiểu nổi bản thân mình đang nghĩ gì trong đầu, một mặt nàng dĩ nhiên mong muốn những gì Hoàng nói không là thật, nhưng nếu điều tồi tệ nhất xảy ra, liệu nàng và Hoàng còn có thể quay trở lại với nhau được nữa không, liệu… liệu người ấy có còn chấp nhận nàng không khi mà nàng đã ngu dại khiến cho thân thể của mình nhơ nhớp với một gã đốn mạt đê tiện.

Nàng gặp Dũng ở phòng làm việc riêng, như mọi khi nàng chờ cho hắn vào phòng làm việc của nàng rồi khóa cửa lại. Dũng đứng đó cười giả lả, có lẽ hắn tưởng nàng vì muốn cùng hắn làm tình nên mới gọi riêng hắn vào phòng như vậy:

– Sao thế cưng, nứng quá cũng cố chịu đựng đi. Nhỡ có người nào biết được thì sao, rồi đêm nay về nhà anh anh đền cho cả đêm, thích kiểu gì anh cũng chiều được hông.

Chi không trả lời, nàng nhìn chăm chú vào gương mặt của gã như để tìm kiếm một điều gì đó mà trước giờ nàng không nhận ra, có lẽ là một sự giả dối nào đó ở Dũng. Có vẻ như gã vẫn chưa nhận thấy điều gì mà vẫn tiếp tục ba hoa:

– Nhưng nếu em bứt rứt quá không chịu nổi thì làm luôn ở đây cũng được thôi, mới lạ có khi lại càng thích thú. Chỉ cần em cởi cái quần si líp ra thôi, không cởi quần áo ra cũng được, em thòi cái lỗ ấy ra thì kiểu gì anh cũng có cách đút được vào. Sao muốn không, muốn thì bà giám đốc tụt quần ra đi chứ, chờ đến đêm thì cũng lâu ra phết đấy. Kiểu này thì phải báo với Công đoàn thôi chứ giám đốc hành hạ bóc lột trợ lý mọi lúc mọi nơi như thế này thì chết…

Dũng đột ngột im bặt, không phải là hắn hết hứng để pha trò, càng không phải hắn không muốn đè ngửa Chi ra mà địt, hắn muốn làm cái việc ấy quá đi chứ. Nhưng có điều giờ hắn mới thấy là nãy giờ vào phòng chỉ có mình hắn độc thoại, Chi hoàn toàn câm lặng, nàng chỉ nhìn miệng hắn lúc hắn còn đang mải ba hoa. Dũng thấy lành lạnh dọc theo sống lưng, có cảm giác như thể hắn là một kẻ tội đồ đang đứng trước bồi thẩm đoàn luận tội, nụ cười của hắn bỗng méo xệch thảm hại.

– Có chuyện gì vậy Chi, sao em lại…
– Có phải anh đã bán đứng tôi không Dũng.

Chi ngắt lời hắn, quyết đoán, dứt khoát và đột ngột.

– Sao em lại nói thế, anh tuyệt đối không vầy, ai nói với em thế, em bảo đối chất với anh.

Người ta thường nói kẻ nói dối dù giỏi đến mấy cũng không thể che giấu được qua ánh mắt vì thế tất cả những kẻ nói dối luôn tìm cách không để người khác nhìn được vào đôi mắt của mình. Chi nhìn thấy rõ nét bàng hoàng trong con mắt của Dũng, đến bây giờ nàng mới nhận ra cặp mắt của gã ti hí, điều mà lâu nay nàng lại sơ suất không để ý, hắn là một kẻ nói dối:

– Tôi có bằng chứng, anh không cần thiết phải nói dối tôi nữa. Tôi chờ đợi ở anh một lời giải thích như một người đàn ông chân chính. Tại sao tôi đối xử với anh như vậy, tôi trao cho anh tất cả, tin tưởng anh đến mức ngay đến thân thể tôi tôi cũng không tiếc anh, vậy mà anh lại phản bội lại lòng tin của tôi như vậy chứ.
– Không, chắc là có ai đó ghen ghét nên đặt điều vậy thôi chứ anh tuyệt đối không phải là người như thế. Anh yêu em, em biết rồi mà. Sao em lại có thể nghi ngờ anh như vậy.
– Anh có cần tôi nói ra vài cái tên hay không. Ví dụ như ông Thịnh phòng Kế hoạch công ty Bắc Hải hay ông Du ở công ty 168. Hay là cô hòa ở Đồng Nai… Bấy nhiêu đã đủ với anh chưa?

Chi mỉm cười, nàng đã thấy mặt mũi của Dũng chuyển hoàn toàn sang màu trắng nhợt, không còn một giọt máu. Những cái tên Chi vừa nói ra với Dũng đủ cho thấy là nàng đã biết tất cả. Thực ra Chi mới chỉ nghe loáng thoáng qua Hoàng và xem số chứng từ. Chi không biết gì nhiều hơn những cái tên. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đã là quá đủ để nàng bóc trần bộ mặt giả dối của gã đàn ông mà đã bao đêm nàng gối đầu vào ngực hắn ngủ thiếp đi trong trạng thái lõa lồ.

– Thôi được, cô đã biết đến thế thì tôi cũng chẳng có gì để nói nữa cả. Đúng là tôi làm đấy, tôi là thằng hai mang đấy, cô muốn làm gì tôi bây giờ đây. Chẳng lẽ cô lại nỡ đuổi việc tôi hay sao, thế thì khi có nhu cầu cô sẽ tìm ai mà đòi hỏi đây. Ở cái công ty này ngoài tôi ra chẳng có thằng đàn ông nào có thể kham nổi cô lúc ở trên giường đâu.
– Tôi chờ đơn xin thôi việc của anh, ngay ngày mai. Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa, anh làm ơn cút ngay cho tôi nhờ. Đừng có quên viết đơn xin nghỉ việc, tôi sẽ để cho anh ra đi trong danh dự và im lặng.

Gã đàn ông nhếch mép, gã nhìn nàng với một cái nhìn gần như là khinh bỉ nàng, trước nay chưa bao giờ Chi bị một gã đàn ông nhìn với cái kiểu như thế.

– Đơn xin việc tôi đã đề phòng viết sẵn rồi, lúc nào tôi cũng mang theo người, mời bà giám đốc xem và phê duyệt giùm cho.

Hắn nói và đưa cho nàng một chiếc phong bì màu vàng nhạt lấy ra từ chiếc cặp, phong bì khá to và dầy. Chi bóc ra xem và không còn tin vào mắt mình, nàng tuột tay đánh rơi cả xấp hình dày cộm xuống mặt bàn. Tất cả đều là hình khiêu dâm, người đàn bà trong ảnh hoàn toàn không có một mảnh vải trên người, da thịt trắng nõn, những bộ phận thầm kín, vú và lồn đều phơi bày nguyên vẹn trên hình, và đau đớn là người đàn bà ấy chính là nàng.

Có lẽ hắn đã chụp trộm nàng trong lúc nàng ngủ, thường thì sau khi làm tình thỏa mãn xong là Chi ngủ rất say. Chính lúc đó thì gã đàn ông đê tiện ấy đã lôi máy ảnh ra để ghi lại những cảnh tượng dâm ô ấy. Chi chỉ dám liếc qua trong vài giây đồng hồ song nàng cũng thấy là những bức ảnh chụp nàng khoả thân tởm lợm đến mức không thể nào tởm hơn được nữa.

Có bức ảnh Dũng kéo toạc hai chân nàng ra rồi chụp cận cảnh cái lỗ lồn đỏ hỏn của nàng, Chi trông thấy cả tinh dịch trắng hếu của gã vẫn đang rỉ ra khỏi lồn nàng. Hắn cố tình vạch lồn nàng ra như vạch lồn một con lợn cái để mà chụp cái thầm kín của nàng. Lại có bức hắn dí cái của nợ của gã vào miệng nàng, trong lúc ngủ say không biết gì và chụp như thể nàng đang bú cho hắn.

Những bức hình tuy là nàng đang ngủ nhưng Dũng đã khéo léo dàn cảnh như thật, như thể nàng là một cô gái chuyên chụp hình khiêu dâm thứ thiệt. Ngoài chính Chi ra, có lẽ nàng nghĩ chẳng một ai tin là nàng bị chụp trộm trong lúc ngủ, những bức ảnh quá đỗi sống động với một cô người mẫu có thân thể tuyệt vời. Nàng xé toạc tất cả ảnh rồi quẳng những mẩu rách rời vào sọt rác ngay trước mặt Dũng:

– Anh còn nhiều lắm ở nhà đó, nếu em muốn anh sẽ phân phát giúp em cho cả thành phố này cùng được chiêm ngưỡng một thân thể tuyệt vời. À quên, anh còn quay được mấy cuốn băng ghi lại cảnh thần tiên của hai đứa mình đó, em có muốn xem luôn thể thì qua chỗ anh nha. Quay trộm nên không được nét như DVD có điều khuôn mặt của em lên hình rõ lắm, ăn ảnh lắm. Mà toàn cảnh em bú cho anh rồi đòi anh địt đủ kiểu mới hay chứ.
– Bỉ ổi… – nàng tát hắn một cái nảy đom đóm mắt.
– Đánh hay lắm, xứng đáng lắm.

Gã xoa xoa cái má còn hằn cả vết ngón tay của Chi, chợt giọng gã gằn lên ghê rợn:

– Cô không có quyền gì với tôi hết hiểu chưa. Giờ cô thuộc về tôi, chính tôi mới là người có quyền ra lệnh. Cô muốn đuổi tôi, được thôi, nể tình cô nhiều lần hầu hạ đem lại khoái lạc cho tôi, tôi lấy rẻ cô 5 tỷ cho mấy cái bức ảnh và băng hình. Được chứ em yêu – hắn vuốt má nàng trong lúc Chi run lên vì tức giận.
– Đừng có nghĩ ngợi gì, hay là cô muốn cả thành phố này được biết cô dâm dục đến mức nào. Tôi sẽ dán cả ảnh trần truồng của cô ở trường con cô đang học, lũ trẻ 6 – 7 tuổi cùng trường mà được xem cái cảnh cô banh lồn ra khoe khoang thì chắc là con trai cô tự hào lắm đó.

Hắn rít lên qua kẽ răng:

– Quên cái chuyện đuổi việc tôi đi, cuối giờ làm việc tôi sẽ đưa cô về nhà tôi, cô phải thức cả đêm nay cho tôi địt, đừng có chống lại. Tôi ra ngoài làm việc đây, nhớ cuối giờ chờ tôi đừng trốn. Đêm nay tôi sẽ cho cô biết yêu đương thực sự tuyệt thế nào. Tôi muốn cả tiền và cả thân xác cô hiểu chưa. Khi nào đủ tiền và địt cô đủ chán chê thì tôi sẽ để yên cho cô.

Hắn đóng sập cửa bước ra để lại Chi trong tâm trạng đau đớn và trống trải. Nàng đau đớn quá đỗi, đau đớn đến mức muốn khóc mà chẳng thể nào khóc nổi, Chi bấm máy gọi cho Hoàng, giờ chỉ có anh là người có thể cứu nàng thoát ra khỏi cảnh ê chề nhục nhã đến tột cùng này.

Chi nằm ngửa ra giường trong khi gã trần truồng đè lên bụng nàng đang thở hổn hển, hắn thở dài hồng hộc như một con chó đã được thỏa mãn. Gã dồn toàn bộ sức nặng đè lên người nàng, phía trên gã vẫn không ngừng đưa lưỡi liếm khắp mặt nàng, cái vật ẩm ướt ấy đặt lên mũi, lên mắt nàng trong lúc Chi chỉ còn cảm thấy một sự ghê tởm và căm ghét đến cùng cực.

Nàng không bị hãm hiếp, mà ngược lại, nàng chủ động làm tình với gã, có điều sự chủ động này của Chi là do sự ép buộc đến trắng trợn của gã. Đây không phải là lần đầu tiên nàng làm tình với Dũng, không phải lần đầu tiên nàng nằm trên chiếc giường này, trong căn phòng này để làm cái việc ấy giữa một người đàn ông và một người đàn bà. Nàng chả lạ lẫm gì cái vật đang dần dần mềm đi trong lồn nàng, chả lạ lẫm gì với cái trò liếm láp trước và sau khi làm tình mà Dũng hay làm với nàng.

Hắn dĩ nhiên cũng đã quá quen với những đường cong tuyệt diệu trên thân thể nàng, những núi đồi thung lũng mà hắn đã không biết bao nhiêu lần được nàng cho phép thám hiểm đến tận cùng. Mọi thứ đêm nay vẫn xảy ra như mọi khi, Dũng vẫn làm tình với nàng theo những tư thế cũ, những động tác cũ, vẫn những thứ mà trước giờ không biết bao nhiêu lần hắn đã đem lại khoái lạc đến cùng cực cho nàng. Nhưng giờ đây thay cho sự hạnh phúc và thỏa mãn mọi khi sau khi làm chuyện ấy, giờ Chi tuyệt nhiên không thể tìm cho mình bất kỳ một sự thích thú hay đam mê nào cho dù là nhỏ nhất với những hành động điêu luyện mà gã đang làm với nàng.

Cơ thể của Chi đêm nay dường như cũng đồng tình ủng hộ những suy nghĩ nặng nề trong đầu nàng, cặp vú trắng nuột của nàng không cương cứng lúc Dũng mút mát hay vuốt ve chúng, đầu vú của nàng mọi khi chuyển thành màu đỏ sẫm mỗi khi làm tình thì nay chỉ hơi phơn phớt hồng cho chiếu lệ.

Ngay cả cái lỗ lồn giữa hai chân Chi, cái lồn mà đã không biết bao nhiêu lần phản bội nàng, ứa nước ra đồng tình khi những gã đàn ông đốn mạt hãm hiếp nàng thì đêm nay cũng trở nên hờ hững đến kỳ lạ. Có vẻ như cái lồn của nàng cũng hiểu được rằng bản thân Chi không hề muốn có buổi làm tình đêm nay một chút nào nên nó cũng phản đối gã gã đàn ông đang địt nàng bằng cách chẳng chịu tiết nước nhờn ra tóe loe để bôi trơn giúp gã.

Dũng lúc ban đầu mới xâm nhập vào bên trong lồn nàng phải cố hết sức mới banh được hai cái mép lồn bên ngoài của Chi mà đút cặc vào, gã không hiểu tại sao cửa thiên đường lại chẳng chịu mở toang ra đón chào gã giống mọi lần. Gã không hiểu mà cũng chả muốn và chả cần hiểu, bởi một lẽ quá đỗi đơn giản, những gì gã muốn thì gã đều đã và đang đạt được. Giây phút mà gã hoàn toàn lột truồng được Chi thì gã chỉ còn hấp tấp địt nàng chứ đâu còn tâm sức đâu mà chú ý đến thái độ của Chi ra sao.

Điều này khác hẳn với những lần đầu tiên khi Chi cho phép Dũng được địt mình, bao giờ gã cũng ân cần hỏi han xem nàng có muốn không, liệu hắn có làm cho nàng bị đau không, mỗi lúc hắn lại hỏi xem nàng có muốn đổi tư thế không, nàng thích địt tiếp tục theo cách nào. Lúc đó, Chi có cảm giác sung sướng bởi nàng đã thiếu đi sự quan tâm chăm sóc của một người đàn ông từ quá lâu rồi, những cử chỉ ấy của gã đánh thức những gì yếu mềm nhất trong Chi sống lại. Chính cái cảm giác được bù đắp đã khiến Chi lầm tưởng về Dũng, về cái tình yêu chưa bao giờ có hắn dành cho nàng.

Cũng chẳng thể trách cứ Chi vì ngay bản thân nàng cũng đã từng tâm niệm, rồi đây, theo thời gian, theo những lần truy hoan thác loạn suốt ngày suốt đêm, nàng và hắn có thêm nhiều dịp kề cận bên nhau, địt nhau, làm việc cùng nhau thì ở nàng sẽ xuất hiện một tình yêu nào đó dành cho Dũng. Và đến ngày hôm nay thì Chi mới biết là nàng đã hoàn toàn sai lầm, nàng đã tự dối lừa bản thân một cách hoàn hảo và khéo léo không hề thua kém cái cách mà Dũng đã lừa dối nàng.

PHẦN 19

Giờ Chi mới nhận ra bộ mặt thật của Dũng, bỉ ổi và đê tiện đến chừng nào. Chi không thể hiểu nổi tại sao hắn lại có thể mặt dày đòi hỏi nàng phải dâng hiến một cách ngây thơ cho hắn như mọi khi sau những lời hắn đã nói cùng những việc hắn đã làm ban sáng với nàng. Cả hắn và nàng đều đã đánh bài ngửa với nhau, nàng đã biết hết những trò hắn giở sau lưng nàng và hắn cũng hiểu là Chi đã biết hắn phản bội nàng. Nàng chịu nhục đêm nay với hắn chỉ vì nàng sợ hắn phát tán những bức ảnh và phim ghi lại những cảnh ô nhục của nàng nhưng Dũng thì cứ làm như nàng chịu làm tình với hắn vì tình cảm như mọi khi.

Chợt trong một giây phút bất thần Chi thấy người mình như nhẹ bỗng, Dũng nhấc mông để cho con cặc tuột ra khỏi lồn nàng, sức nặng mà nãy giờ gã đè nén lên nàng được giảm đi rất nhiều. Nàng xô gã nằm lăn ra một phía định chồm dậy nhưng gã đã kẹp chặt hông nàng bằng hai vòng tay siết chặt. Rồi cũng đôi bàn tay ấy mò mẫm xuống dưới cùng sâu thẳm của nàng. Chi chưa kịp cảm thấy quen với những dòng khí chảy rỉ rả từ bên trong lồn nàng phọt ra ướt đẫm háng nàng và trào cả xuống giường thì nàng đã cảm thấy đôi bàn tay của Dũng miết lấy bụng dưới của nàng và quệt thứ nước kinh tởm gã vừa xuất ra lên mười đầu ngón tay với vẻ thích thú.

Chi hiểu ngay Dũng có ý định làm điều gì đối với nàng, cái thói quen quái gở này của gã nàng chả còn lạ lẫm nữa. Chi chưa kịp đứt quãng dòng suy nghĩ thì đúng là Dũng đã giơ mười đầu ngón tay nhoe nhoét nước nhờn và khí ra trước mặt nàng. Hắn có thói quen bắt nàng mỗi lần làm tình xong với hắn thì phải liếm mút cho hắn đến lúc thật sạch sẽ mới thôi.

Chi biết vậy, nhưng quả là nàng không thể học hết được chữ ngờ bởi thái độ của gã khi ép nàng lại một lần nữa phải làm cái trò này. Mọi lần thì Dũng đều dịu dàng mời mọc nàng liếm cho gã, gã giơ những ngón tay ra trước mồm Chi rồi tươi cười khuyên nhủ động viên nàng mút cho hắn, Dũng nói trông cảnh nàng làm thế gã mới có hứng để tiếp tục địt nàng thêm.

Không phải lần nào Chi cũng đồng ý, cũng có lúc nàng từ chối làm cái nghĩa vụ sau khi làm tình đó với Dũng, nhưng nàng thường đồng ý nhiều hơn là từ chối. Bản thân nàng lúc làm trò này thường là vẫn đang ngây ngất men tình, vẫn còn nguyên vẹn cảm giác sung sướng sau phút mây mưa, vì vậy nàng chẳng nỡ từ chối một trò chơi rất… đáng yêu của người đàn ông vừa đem hết sức lực địt mình.

Nhưng đó là lúc nàng vẫn còn mê muội, giờ thì Chi đã hiểu gã chẳng yêu thương hay có tình cảm gì với nàng mà gã đang lợi dụng nàng một cách trắng trợn cả về tiền bạc vật chất lẫn thể xác. Hàng đêm gã đòi hỏi nàng phải trao cho hắn thân xác, phải cùng hắn chơi trò chơi đực cái, đòi nàng phải dâng hiến cho hắn tình yêu ngây thơ. Nhưng lại cũng chính con người ấy sáng ra lại có thể bòn rút, lại có thể phản bội nàng để bán đứng những bí mật kinh doanh của công ty.

Chi căm phẫn con người đang địt nàng đến mức cùng cực, tưởng chừng như nàng có thể kết liễu hắn ngay bằng một nhát dao ngập đến tận tim nếu trong tay nàng có một con dao sắc nhọn. Chỉ đáng tiếc là trong tay của nàng giờ đây hoàn toàn không có một tấc sắt, và cả thân thể của nàng giờ cũng chẳng có lấy một mẩu vải. Chi bất lực để cho gã cuốn nàng theo những trò chơi của riêng gã, đêm nay nàng thuộc về Dũng chứ không phải hắn thuộc về nàng.

Dũng lấy tay nâng cằm cho nàng ngửa mặt lên nhìn gã, rồi gã cười tủm tỉm và ngạo nghễ khi thấy Chi như một thói quen há miệng ra để cho gã thọc năm ngón tay của bàn tay còn lại vào miệng nàng. Chi chẳng hiểu vì sao nàng làm vậy, có lẽ nàng đã quá quen để rồi cái trò bẩn thỉu này cùng Dũng đã ngấm sâu vào máu thịt của nàng mất rồi. Khi những ngón tay thô ráp ấy đút vào mồm Chi, nàng cảm nhận được cái mùi vị beo béo ngồn ngộn, một thứ mùi vị đặc trưng rất khó tả của tinh khí đàn ông trong miệng nàng.

Chi đã quá quen với việc nuốt khí của đàn ông, nàng cũng chẳng phải ngây thơ hay thiếu kinh nghiệm. Nhưng có điều hình như mỗi một lần cái nước ấy chảy vào cuống họng nàng, Chi lại cảm thấy nó có một thứ mùi vị khác nhau. Dù cho đó vẫn là thứ nước khí của cùng một người đàn ông xuất ra đi chăng nữa thì không lần nào Chi cảm thấy cái của ấy có mùi giống với lần nào.

Có đêm Chi cảm thấy cái nước đùng đục ấy sao ngon lành đến thế, nàng nuốt ực một cách thản nhiên và sung sướng. Cũng có đêm làm tình nuốt khí của Dũng nàng lại thấy nó ngọt lịm như một thứ siro tình yêu kỳ diệu. Lại có đêm nàng thấy nó nguyên vẹn cái mùi hơi hơi tanh và béo ngậy đặc trưng của khí, cái mùi mà Chi đã đọc nhiều truyện sex có đề cập đến. Nhưng đêm nay cái mùi vị tinh trùng dính trên những ngón tay của gã với nàng sao nó mặn chát và cay đắng làm vậy.

Đã thế Dũng còn ngoáy ngoáy mấy ngón tay trong miệng nàng, quệt vào đầu lưỡi của nàng khiến Chi suýt nữa thì phát nghẹn. Nàng chưa bao giờ thấy uất ức hơn thế, gã chẳng tốt đẹp gì với nàng ngoài việc bóc lột tiền bạc và nhất là thân xác của nàng, trong nỗi nghẹn ngào tưởng như không thể nào dập tắt, Chi hất tung tay gã ra khỏi miệng nàng bằng một sức mạnh phi thường. Nàng nhoài người chạy trốn khỏi sự kìm kẹp của Dũng, muốn thoát một cách nhanh chóng nhất khỏi sự nhục nhã nàng đang phải gánh chịu.

Đó cũng là giây phút mà con quỷ dâm dục trong người gã đàn ông hiện nguyên hình, gã gằn lên những tiếng ư ử căm phẫn rồi quàng tay qua giữ chặt lấy chiếc eo thon tròn lẳn mỡ của Chi. Chi vẫy vùng, nàng không thể làm gì hơn mặc dù chính bản thân Chi cũng thừa biết sự vẫy vùng của nàng trước một gã đàn ông đang trong cơn động đực là vô ích – điều này nàng đã phải nếm trải không chỉ một vài mà là rất nhiều lần rồi. Có điều nàng không thể không vẫy vùng và chống đối, những tiếng kêu của nàng dường như chỉ càng kích thích cho gã đàn ông thêm say máu, gã đã hiện nguyên hình là một con yêu tinh trước mặt nàng:

– Buông tôi ra, anh địt tôi thỏa thuê từ nãy giờ mà chưa chán hay sao, tôi không phải là một con điếm, một thứ đồ chơi của anh để anh thích làm gì thì làm, thích địt thì địt, thích bú thì bú… buông tôi ra, đồ thô bỉ, đồ đốn mạt…

Chi không nghĩ là trong cơn giận dữ và xấu hổ, nàng lại có thể tuôn ra những lời nói tục tĩu và thô bỉ vốn chỉ dành cho dân chợ búa như vầy. Song nàng chưa kịp trấn tĩnh lại thì đã phải nhận liên tiếp những cú đấm trời giáng, những cú bạt tai nảy đom đóm mắt của Dũng. Gã chẳng nói chẳng rằng nắm lấy mái tóc dài của nàng mà lôi xềnh xệch Chi ra tận ngoài phòng khách. Chi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra cho dù nàng vẫn không thôi chống cự mặc cho khuôn mặt của mình vẫn phải nhận những cái tát và da đầu nàng có cảm giác như bị giật lên vì tóc bị kéo ngược ra trước.

Thế rồi Chi cũng đã vỡ lẽ ra dự định của Dũng khi hắn với tay lấy cái remote của tivi và bật lên, trên màn hình gần như ngay lập tức hiện ra những hoạt cảnh bỉ ổi và dâm đãng nhất. Hai thân thể trần truồng đang làm những động tác chỉ có ở trong phòng ngủ, những tiếng rên rỉ và thở mạnh được thu một cách rất rõ ràng mặc cho hình có hơi mờ một chút vì là băng quay trộm. Dũng lại cầm lấy tóc Chi kéo giật lên bắt nàng phải nhìn vào tivi và xem những pha làm tình trên đó. Chi khóc nức nở vì chẳng có khó gì không nhận ra người đàn bà trong cuốn phim sex kia chính là nàng còn gã đàn ông đang trèo lên lưng địt nàng từ phía sau chính là Dũng.

– Nhìn đi, mở to mắt ra mà nhìn xem cô đang làm cái trò gì với tôi kia, cô xem mình có giống như con chó không chứ. Cô xem mình đang dạng chân ra cho tôi địt kia kìa, lỗ lồn cô đang mở to toang hoác cả ra trông rõ mồn một còn cái lỗ đít thì tôi đang cắm buồi vào đấy. À mà cô có nghe tiếng rên rỉ thút thít kia là của ai không thế.

Dũng tuôn ra một loạt những lời mô tả trần trụi cái hoạt cảnh xấu xa đang diễn ra trên màn hình giữa nàng và hắn. Hắn cười, cười điên loạn như thể là lần đầu tiên hắn sung sướng khoái lạc đến thế. Chi khóc rấm rứt, nàng không dám khóc to hơn vì như thế chỉ khiến cho Dũng đánh đập nàng thêm, khóe môi nàng đã bị rỉ máu sau những cái tát của gã. Nàng nhắm mắt không dám mở ra để xem mình đang làm một con điếm trơ trẽn của một cuốn phim con heo.

Đó không thể là nàng, nàng bàng hoàng không thể tưởng tượng được trong những giây phút yêu đương thiếu suy nghĩ, mình lại có thể trở nên đốn mạt tệ hại đến chừng đó. Khi ban sáng phải xem những bức ảnh Dũng chụp nàng khoả thân, cả những bức hắn vạch lồn nàng ra rồi dí sát cả máy ảnh vào để chụp rất tởm lợ, Chi cũng chỉ nghĩ đó là hắn chụp trộm lúc nàng ngủ. Bản thân nàng không thể ngờ được mình lại trở nên… sống động như thế khi đóng phim sex. Nàng căm ghét chính mình, chính bản thân cái con người mà giờ trong phim, cô ta đang say sưa bú cặc bạn tình mà không biết mình đang bị gã quay trộm để bây giờ lấy nó ra làm sức ép tống tiền, tống tình.

Đêm hôm đó, Dũng bắt nàng phải ở lại cho hắn địt tới tận năm giờ sáng mới thả cho nàng về. Hắn bắt nàng phải cùng hắn xem lại tất cả ba cuốn phim sex mà hắn quay cảnh trước đây nàng và hắn làm tình với nhau rồi cùng hắn diễn lại y hệt như trong phim. Trên màn hình đang diễn ra trò gì thì Dũng lại bắt nàng phải làm cùng hắn làm theo đúng những điều đó.

Tất cả những kiểu làm tình, những trò chơi dâm đãng trước giờ nàng và hắn đã làm với nhau hắn đều giở lại và bắt Chi phải diễn cùng. Đến lúc chán chê và cũng là lúc không thể làm tình thêm nữa, hắn lại kéo thềnh thệch nàng rồi đẩy nàng ra khỏi cửa như vứt đi một thứ rác rưởi không còn giá trị sử dụng. Hắn đẩy Chi, trên người vẫn không có một mảnh vải vì nàng chưa thể kịp mặc lại quần áo, ba phút trước hắn vẫn còn đè lên nàng mà địt, mà xuất vào lồn nàng. Chi ngã dúi dụi xuống vỉa hè bên ngoài nhà hắn, cũng may bấy giờ chưa có ai qua lại do nhà của Dũng nằm ở một khu khá biệt lập. Dũng ném tất cả quần áo của Chi lên bụng nàng và đóng sầm cửa lại.

– Tôi cho cô một tuần để chuẩn bị số tiền tôi yêu cầu, bằng tiền mặt. Khi đó thì tôi sẽ giao lại cho cô phim và ảnh, coi như chúng ta hết nợ nần với nhau. Cô cũng không cần phải đem cái thân đến đây cho tôi địt nữa đâu, tôi đã chán cô rồi. Thôi cô về đi, tuần sau gặp lại.

Chi oà khóc, nàng đứng một mình giữa đường, trần truồng, cố quệt nước mắt, nàng cố nén nỗi nhục nhã, cúi đầu mặc lại quần lót. Nàng phải mặc lại quần áo ngay trên vỉa hè ngoài nhà Dũng như thể nàng đang ở trong một căn phòng kín đáo, khuôn mặt nàng ướt nhòe vì nước mắt, một vài chỗ trên mặt Chi bị sưng vì những cái tát còn vú nàng thì vẫn còn hằn mấy vết răng Dũng cắn lên. Chi lê bước về nhà mà lòng nặng trĩu và ngổn ngang. Thân thể nàng rã rời vì bị hành hạ cả một đêm theo kiểu tàn bạo xưa nay nàng chưa từng trải qua, cái bụng nàng đói cồn cào trong lúc da thịt nàng lạnh buốt đến tê tái vì bị đẩy ra khỏi nhà giữa đêm mà trên người chả có gì che thân.

Suốt cả tuần lễ sau đó, Chi có gọi điện cho Hoàng một vài lần. Nàng muốn gặp mặt Hoàng trực tiếp để bàn bạc cũng như thổ lộ với Hoàng nhưng gã cứ ậm ờ như thể đang bàn tính điều gì quan trọng lắm. Hoàng cũng không phản đối khi Chi nói nàng sẽ giao tiền cho Dũng để đổi lại những ảnh khoả thân và phim sex của nàng. Thái độ của Hoàng làm Chi khá lạ lùng vì nàng biết hắn đang có gì dấu nàng mà Chi cũng không tiện dò hỏi.

Đúng hẹn, Dũng đến lấy tiền và trao lại phim, ảnh cho Chi, khuôn mặt gã lúc gặp nàng trân tráo đến thô bỉ. Khoản tiền mà nàng phải đưa cho hắn là cả một gia tài lớn, nhưng giờ thì nó không thể nào quan trọng bằng việc nàng lấy lại những bức ảnh và băng hình mất hết cả tự trọng và danh dự kia của mình. Chi ước gì đây là lần cuối cùng nàng phải đối mặt với cái con người ấy và có lẽ điều ước của nàng sẽ sớm được trở thành hiện thực.

PHẦN 20

Chi suy nghĩ suốt cả buổi chiều nay, nàng đứng ngồi không yên trong văn phòng của mình. Không phải vì nàng tiếc món tiền khổng lồ buổi sáng đưa cho Dũng để đổi lại những tấm hình và đoạn phim ô nhục của nàng mà vì nàng nghĩ mãi cũng không sao lý giải được là hành động của Dũng. Chi trước nay luôn đối với hắn bằng một tấm chân tình vậy mà cái nàng nhận lại được từ gã chỉ là sự lợi dụng vật chất và xác thịt. Từ nhỏ, Chi luôn luôn có một suy nghĩ rất đơn giản và ngây thơ, nàng hiểu rằng cuộc đời này đầy những lừa lọc và đê tiện song Chi nghĩ chỉ cần mình sống tốt, sống thành thật với mọi người thì dù họ có xấu xa đến đâu cũng sẽ không nỡ làm hại nàng.

Chi cầm lấy cốc nước rồi uống từng ngụm chậm rãi. Nàng thừa nhận cái suy nghĩ ấy của mình có lẽ là sai lầm, có lẽ giờ đây người ta chỉ còn coi trọng có đồng tiền và chỉ sống vì những tờ giấy bạc mà thôi. Chi đã mất mát quá nhiều từ mối quan hệ với Dũng mà có lẽ số tiền sáng nay hắn lấy đi của nàng chỉ là phần nhỏ bé nhất của những gì nàng đã mất. Cái mất quá lớn không thể nào có thể bù đắp được với Chi vào lúc này là sự tổn thương về tinh thần và tình cảm, làm sao nàng có thể quên được chuyện mình bị lợi dụng và bóc lột thậm tệ về xác thịt suốt một quãng thời gian dài vừa qua.

Nàng quá tin tưởng Dũng, giao phó cho hắn tấm thân ngọc nõn nà của mình mà không một chút đắn đo hay tính toán. Với Chi, nàng nghĩ một người đàn bà luôn phải có trách nhiệm dâng hiến cái mà mình có cho người đàn ông. Chi đã phải dùng chính thân thể mình, dùng chính lồn mình để trả giá cho bài học mà nàng nhận được về sự mù quáng và ngộ nhận của tình cảm. Chi hiểu mình vẫn luôn dành trọn vẹn trái tim của mình cho Hoàng và nàng nàng cảm thấy yêu gần như tôn thờ hắn hơn khi nàng biết được sự thật về chàng.

Chi mới nhận được mail của Phượng gửi về từ Pháp, một bức thư điện tử rất dài. Phượng xin lỗi nàng về những gì bà ta đã làm, bà ta tiếc vì đã không thể gặp mặt trực tiếp hay gửi cho nàng một lá thư viết tay thay vì một lá thư điện tử. Nhưng lá thư ấy Phượng viết cho nàng không phải chỉ để chờ đợi ở Chi một sự thứ lỗi mà để giúp nàng hiểu rõ về tấm chân tình của một người đàn ông hết mực vì nàng. Phượng mong muốn Chi đem lại hạnh phúc đích thực cho Hoàng và cùng hắn làm thành một gia đình. Chưa đọc được hết bức thư mà mắt Chi đã mờ đục đi vì nước mắt ướt át quanh mi, nàng chưa bao giờ có thể ngờ vì mình mà Hoàng lại có thể hy sinh to lớn đến như thế.

Vậy mà nàng đã trách Hoàng, đã trách hắn tại sao không hiểu được tình cảm mà nàng dành cho hắn, nàng chưa bao giờ thổ lộ lòng mình nhưng một người thông minh và tinh tế như hắn lẽ nào không hiểu những cử chỉ và lời nói tràn đầy yêu thương của nàng. Chi hối hận mình trách lầm Hoàng bao nhiêu thì nàng càng khao khát muốn được bù đắp cho hắn bấy nhiêu, đáp lại những gì hắn đã vì nàng.

Nhưng Chi sợ, Chi sợ liệu hắn có thể giang tay đón nhận một người đàn bà như nàng không, một tấm thân đã phải trải qua biết bao lần vùi dập bởi những gã đàn ông khác. Có gã nàng tự nguyện trao thân, có gã cưỡng bức ép buộc thậm chí cưỡng hiếp nàng nhưng đau đớn nhất vẫn là những lần nàng ngây thơ trao gửi thân thể, trao gửi cái lỗ thầm kín mà nàng có nghĩa vụ phải giữ gìn cho Dũng để gã mặc tình thỏa mãn. Nàng giờ đã trở nên nhớp nhúa như thế liệu có còn xứng đáng với Hoàng hay không, tại sao nàng không trao gửi tấm thân cho hắn từ khi xưa, tại sao, tại sao…

Đầu óc Chi như muốn nổ tung vì những câu hỏi tại sao thì đột ngột có tiếng gõ cửa, nàng vội vàng lấy tay áo quệt dòng nước mắt đang nhạt nhòa rồi cố giữ vẻ điềm nhiên của một bà chủ lớn. Thực ra thì Chi chả cần thiết phải làm như vậy, người bước vào chẳng phải ai xa lạ, là Hoàng. Chi không ngạc nhiên khi không thấy cô thư ký của nàng bước vào cùng vì cô ta cũng biết Hoàng và hắn chẳng phải là một vị khách xa lạ với chốn này.

Nhưng có điều làm Chi bất ngờ vì hắn không đi tay không mà lề mề mang theo một chiếc túi du lịch, giống chiếc túi sáng nay Chi giao cho Dũng. Hoàng đặt chiếc túi lên bàn làm việc của Chi, hắn kéo khóa túi với một nụ cười chiến thắng. Hoàng làm cho Chi còn ngạc nhiên hơn lúc ban đầu gấp bội, trong túi, những cọc giấy bạc mới tinh vẫn nằm thẳng tắp y như lúc Chi đặt vào buổi sáng, chắc chắn không thể nghi ngờ đây chính là cái túi tiền của Chi.

– Anh Hoàng, anh… anh làm gì vậy. Sao nó lại nằm trong tay anh thế này.

Chi hỏi mà nàng vẫn không tránh khỏi sự lắp bắp bối rối đến lạ lùng.

– Anh không thể nào có cái túi này được, cái túi này là chính tay em giao cho…

Hoàng đặt ngón tay trỏ lên môi Chi ra hiệu cho nàng im lặng, Chi đối diện Hoàng, mặt đối mặt trong một khoảng cách tưởng chừng như không thể nào gần gũi hơn được nữa. Khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, cử chỉ hành động chính là của Hoàng mà Chi đã từng biết, đã từng ngây ngất. Nàng đã mong chờ biết bao, đã từng ao ước không biết bao lần cơ hội để gặp lại nụ cười ngang tàn và lãng tử ấy của Hoàng, mọi thứ đang xảy ra quá nhanh chóng và đột ngột với Chi.

– Đừng hỏi anh điều gì nhé. Anh chỉ có thể kể cho em nghe một câu chuyện thôi em có muốn nghe không.

Hoàng nheo mắt với Chi trong lúc nàng chẳng biết làm gì hơn là bẽn lẽn gật đầu. Nàng chăm chú nghe Hoàng nói như một cô công chúa nhỏ bé đang nghe bà vú già kể một câu chuyện cổ tích. Đôi mắt to tròn của nàng không rời khỏi khuôn mắt mà nàng vẫn ngóng chờ bao lâu nay.

Hoàng bắt đầu một cách chậm rãi như muốn khiến cho sự tò mò của Chi càng tăng thêm:

– Có một anh chàng yêu tha thiết một cô gái, anh ta đã muốn thổ lộ không biết bao nhiêu lần nhưng ngốc nghếch không nói nổi. Anh ta có việc phải đi xa cô gái một thời gian dài, thời gian ấy khiến cho anh ta hiểu rằng anh ta không thể nào sống thiếu cô gái được. May mắn là khi anh ta trở về, anh ta cướp lại được một số tiền lớn từ tay một thằng ăn cắp anh ta tình cờ gặp trên đường. Tình cờ đó lại chính là số tiền cô gái sơ ý để mất. Số tiền ấy quá lớn cả đời anh ta chưa được sở hữu bao giờ, nhờ nó mà anh ta dám đến gặp lại cô gái.

Hoàng nghỉ một lát, hít một hơi dài rồi lại nháy mắt với Chi một cái nữa trêu chọc nàng.

– Có điều anh ta không biết là cô gái có chịu nhận lại số tiền và đón nhận tình cảm của anh ta hay không. Anh ta băn khoăn…

Hoàng không kể được tiếp nữa, không phải vì hắn không có gì để kể mà vì môi của hắn đã bị một cặp môi khác áp chặt vào không thể nào cất được lời nói nữa. Chi ôm lấy hắn, mà cũng không biết là nàng ôm lấy hắn hay là hắn tự nguyện đón lấy thân hình của nàng. Cả hai ôm chầm lấy nhau và trao cho nhau nụ hôn nóng bỏng nhất của đời mình, trong yên lặng, sự im lặng bất diệt của tình yêu. Hai cặp môi chỉ chịu dời nhau vì tiếng lạch cạch mơ hồ nào đó vô duyên vọng lại từ phía xa, nhưng ánh mắt cả hai đã chan chứa tình yêu. Hoàng chăm chú nhìn xuống đôi má ửng hồng vì hạnh phúc của Chi, cười tủm tỉm:

– Em không cho anh kể chuyện cho em nghe nữa à.
– Không, em không cần.

Chi trả lời hắn kèm theo một cái véo rất đâu vào sường như để trả thù sự châm chọc nãy giờ Hoàng dành cho nàng.

– Em không cần anh kể bây giờ vì em còn cả cuộc đời phía trước để nghe anh kể. Anh phải hứa ngày nào cũng phải kể cho em nghe một câu chuyện đấy nhé.
– Anh hứa, anh sẽ kể cho em nghe hàng ngày cho đến lúc em trở thành một bà già da dẻ nhăn nheo, tai lại bị nghễnh ngãng không nghe được gì được không.
– Ghét quá.

Chi tát yêu lên má người đàn ông của đời mình. Nhưng chợt những lo lắng và tự ti lại trở về, Chi bỗng đột nhiên nức nở rồi gục vào bờ vai Hoàng, nước mắt nàng ướt đẫm chiếc áo hắn. Chi nấc lên từng tiếng nghẹn ngào, nàng định nói ra hết những ưu tư của lòng mình thì Hoàng đã hiểu:

– Anh biết em nghĩ gì, đừng nghĩ về những gì đã qua nữa, chúng mình chỉ nghĩ về tương lai được không Chi. Em đang nghĩ ngợi những thứ vớ vẩn mà quên mất điều quan trọng nhất là chúng mình yêu nhau, chỉ thế là đủ Chi à.
– Mang em đi thật xa khỏi nơi này Hoàng nhé, em không muốn tiếp tục nữa đâu.
– Anh không thể, em thuộc về chỗ này, thuộc về chiếc ghế giám đốc mà em đang ngồi. Đó là cuộc sống của em, và anh sẽ luôn đi bên em, mãi mãi. Em không thể chạy trốn được vì chính công việc em đang làm đã thành máu thịt của em rồi. Nhưng… nhưng anh có thể bắt cóc bà giám đốc khỏi công ty một tuần, điều này thì không hề gì. Chúng mình sẽ đi xa nghỉ ngơi để em quên hết và vui vẻ trở lại được không.

Hoàng đột nhiên rút từ túi ra hai chiếc vé máy bay, một chuyến du lịch đến đảo Hawaii và chỉ có nàng và hắn. Chi sung sướng tột cùng ôm choàng lấy cổ Hoàng, hôn lên khuôn mặt, đôi môi thân thương. Tất cả đều đã lùi vào dĩ vãng, chỉ còn lại tình yêu của hai người. Sáng hôm sau trên tờ báo tin tức, ở trang cuối cùng và chiếm một góc nhỏ xíu của trang báo, người ta đọc thấy một tin.

Một người đàn ông lái xe trong tình trạng say rượu và đã đâm ô tô xuống rìa đường cao tốc. Người đàn ông chết tại chỗ, không có người thân nào đến tìm nên buộc lòng cảnh sát phải đăng báo. Nào có ai biết được chuyện trước khi chết anh ta đã bị Hoàng chuốc rượu say mềm.

… Bạn đang đọc truyện Bà giám đốc đa tình tại nguồn: http://truyenheo.org/ba-giam-doc-da-tinh-full/

– Anh quay người lại kỳ lưng cho em được không, người cả hai đứa dính toàn cái thứ nước quái gở của anh đấy, còn không chịu để em tắm cho à. Ghét ghê, bảo vào tắm chung mà chả giúp gì được người ta, đã thế lại cứ nhìn chòng chọc vào chỗ “ấy” của người ta như muốn ăn tươi nuốt sống ý chứ.
– Hì hì, đúng là anh muốn ăn thịt em đấy anh đói quá sắp chết đây này. Cho anh… làm thêm một cái nữa nhé. Dạng rộng chân ra một chút nữa đi em.
– Nào nào, anh làm cái gì thế này, tha cho em đi, bụng em cũng đói rỗng không rồi làm gì còn đủ sức để chiều anh cho anh địt thêm nữa. Mà anh chơi em mấy lần cả đêm hôm qua chưa chán hay sao mà bây giờ còn đòi nữa. Chưa chính thức lấy nhau mà anh đã hành em thế này rồi thì em làm sao chịu được.

Chi nói với Hoàng, nàng té nước vào mặt hắn đùa nghịch trong chiếc bồn tắm cùng Hoàng như hai đứa trẻ đang chơi một trò chơi.

– Này nhé, em bỏ cái kiểu châm chọc ấy đi nhé, chính em cũng thích thú chứ có phải mỗi mình anh đâu. Đêm qua em la hét như sắp bị cắt tiết ấy, sướng thì hét cũng vừa vừa thôi chứ.

Hoàng nói xong thì cứ nguyên cả người trần truồng nhảy ra khỏi bồn tắm, hắn thừa khôn ngoan để chạy trốn khỏi những móng tay sắc nhọn của Chi đang đòi cào cấu trả thù.

– Thôi đừng đùa nữa, anh thích thì lại đây em chịu chiều anh nốt một lần này nữa thôi đấy. Làm nhanh đi để còn ăn sáng, ăn xong em còn muốn ra biển chơi nữa cơ.

Chi phụng phịu ra vẻ dỗi hờn trước khi nàng chống hai tay vào tường gạch men trong phòng tắm, cởi truồng, chổng mông về phía Hoàng, hơi cúi thấp người xuống. Phía sau mông nàng hơi ưỡn cao đón chờ Hoàng, cả hai lại làm tình với nhau một cách say mê theo kiểu hoang dại nhất. Dường như đây là lúc mà cả Hoàng và Chi đều muốn trao cho nhau những trái ngọt của cuộc đời, cả hai đã phải chịu đựng quá nhiều đau khổ để có thể đến được với nhau, để có nhau trọn vẹn như ngày hôm nay. Cuộc đời họ như một câu chuyện cổ tích, và cổ tích thì luôn là một câu chuyện có hậu.

Biển buổi sớm hoàn toàn vắng vẻ, bãi cát mịn trải dài, trên cát có rất nhiều lỗ nhỏ li ti do những con dã tràng miệt mài cả đêm tạo thành, giống như đêm qua có hai kẻ miệt mài truy hoan trong niềm hạnh phúc vô bờ. Hai kẻ ấy giờ đang sóng đôi, Hoàng quàng tay mình qua eo Chi để nàng vừa đi vừa dựa vào người mình, cả hai cùng cất bước chân trần trên bãi cát. Gió biển buổi sớm thổi lồng lộng, ánh nắng buổi bình minh màu hồng nhạt như muốn làm nền cho hai kẻ yêu nhau. Cả đất trời, biển cả và con người dường như mới được lột xác, đẹp đẽ, tươi mới và tinh khôi.


— Hết —

BÀI VIẾT XEM THÊM:

Kèo bóng đá hôm nay – Tỷ lệ bóng đá kèo nhà cái trực tuyến

KQXS – Kết Quả Xổ Số Hôm Nay